Chi tiết Phản ánh, Kiến nghị
Phản ánh, kiến nghị: Kiến nghị không thu hồi đất ở nhà ở làm đối ứng trả cho doanh nghiệp tư nhân
Nội dung:
Ý KIẾN 1 – PHẪN NỘ VỀ VIỆC LẤY ĐẤT Ở CỦA DÂN LÀM ĐẤT ĐỐI ỨNG Tôi thực sự không thể chấp nhận việc đất ở ổn định của người dân thôn Ngọc Giang lại bị đề xuất đem làm quỹ đất đối ứng cho nhà đầu tư. Người dân chúng tôi không phải những con số trên bản đồ quy hoạch để muốn xóa là xóa, muốn đổi là đổi. Theo chính văn bản của UBND xã Vĩnh Thanh, khu đất phát triển đô thị số 2 dự kiến lấy toàn bộ khu dân cư hiện hữu của các thôn Yên Hà, Hải Bối, Ngọc Giang làm quỹ đất thanh toán đối ứng. Riêng thôn Ngọc Giang là khu dân cư tồn tại ổn định, có lịch sử cư trú lâu đời, có đình, chùa, di tích cách mạng, có đời sống cộng đồng bền chặt. Điều khiến người dân phẫn nộ là: dự án chưa chứng minh được tính “thật sự cần thiết” của việc phải xóa trắng làng để đổi đất cho doanh nghiệp. Chính UBND xã Vĩnh Thanh cũng thừa nhận việc giải phóng mặt bằng nếu di dời toàn bộ khu dân cư hiện hữu sẽ “rất khó khăn”, vì nơi đây lưu giữ nhiều giá trị lịch sử, văn hóa, tín ngưỡng. Vậy tại sao vẫn muốn lấy? Nếu đây là dự án vì lợi ích công cộng, vì cảnh quan, vì phát triển bền vững thì tại sao người dân lại có cảm giác quê hương mình đang bị biến thành “hàng hóa đối ứng”? Chúng tôi đã mất quá nhiều đất nông nghiệp cho các dự án trước đây. Nay nếu tiếp tục mất luôn cả nơi ở thì người dân sẽ sống bằng gì? Con cháu sẽ ở đâu? Người già sẽ đi đâu giữa lúc cuối đời? Ngọc Giang không phải đất trống. Đây là quê hương của hàng trăm hộ dân, là nơi thờ cúng tổ tiên, là ký ức nhiều thế hệ. Không thể nhân danh phát triển để tước đi quyền được sống trên chính mảnh đất của người dân. Chúng tôi phản đối quyết liệt việc lấy đất ở thôn Ngọc Giang làm đất đối ứng. ::: ::: Ý KIẾN 2 – THỐNG THIẾT GIỮ LẠI MỘT NGÔI LÀNG CÓ LỊCH SỬ CÁCH MẠNG Điều khiến tôi đau lòng nhất không chỉ là nguy cơ mất nhà. Điều đáng sợ hơn là nguy cơ một ngôi làng có chiều sâu lịch sử và ký ức cách mạng bị xóa khỏi bản đồ chỉ để đổi lấy quỹ đất phát triển đô thị. Trong các tài liệu kiến nghị của người dân, Ngọc Giang được xác định là vùng đất có truyền thống cách mạng đặc biệt. Chùa Ngọc Giang từng là nơi hoạt động bí mật của Trung ương Đảng giai đoạn 1941–1945. Nơi đây từng đón nhiều đồng chí lãnh đạo cách mạng như Trường Chinh, Hoàng Văn Thụ, Hoàng Quốc Việt… Người dân Ngọc Giang đã từng nuôi giấu cán bộ, bảo vệ cách mạng trong những năm tháng hiểm nguy nhất. Để rồi hôm nay, chính con cháu họ lại sống trong nỗi lo bị bật khỏi quê hương mình. Tôi tự hỏi: nếu một vùng đất như vậy còn có thể bị xóa trắng để làm đất đối ứng, thì liệu những giá trị lịch sử có còn thực sự được coi trọng? Ngọc Giang không chỉ có nhà cửa. Ở đây còn có đình làng, chùa làng, sắc phong cổ, bia di tích cách mạng, lễ hội truyền thống và một cấu trúc cộng đồng được giữ gìn qua hàng trăm năm. Một khi cộng đồng ấy bị phá vỡ thì không tiền bạc nào tái tạo lại được. Đau xót nhất là người dân hiện vẫn chưa được cung cấp đầy đủ hồ sơ, ranh giới, phương án cụ thể. Trong khi đó, thông tin “xóa trắng” lại lan rộng khiến cả làng chìm trong hoang mang. Tôi tha thiết đề nghị Thành phố Hà Nội không chấp thuận phương án lấy đất ở của dân làm đất đối ứng. Đừng để một vùng đất từng che chở cách mạng lại phải biến mất trong thời bình. Ý KIẾN 3 – KIÊN ĐỊNH PHẢN ĐỐI VÌ KHÔNG ĐÚNG TINH THẦN PHÁT TRIỂN VÌ DÂN Tôi phản đối việc lấy đất ở của người dân thôn Ngọc Giang làm quỹ đất đối ứng vì điều này đi ngược tinh thần “lấy người dân làm trung tâm” mà Đảng và Nhà nước nhiều lần nhấn mạnh. Theo các tài liệu kiến nghị, thôn Ngọc Giang không phải điểm nghẽn của dự án. Khu dân cư hiện hữu này không nằm trong lõi hạ tầng thiết yếu, không cản trở trực tiếp việc hình thành công viên, cây xanh hay tuyến giao thông chính. Chính vì vậy, nếu vẫn quyết lấy đất ở của dân để giao cho nhà đầu tư phát triển đô thị thì người dân có quyền đặt câu hỏi: mục tiêu thực sự của dự án là gì? Một dự án mang danh cảnh quan sinh thái nhưng lại xóa sổ làng xóm lâu đời để đổi lấy quỹ đất thương mại thì rất khó thuyết phục người dân tin rằng đây là phát triển hài hòa. Điều đáng nói hơn, chính UBND xã Vĩnh Thanh đã ghi nhận hàng nghìn ý kiến người dân đề nghị giữ lại khu dân cư hiện hữu và phát triển theo mô hình “làng trong phố, phố trong làng”. Như vậy, nguyện vọng của người dân đã rất rõ. Chúng tôi không chống đối phát triển. Nhưng chúng tôi không chấp nhận kiểu phát triển khiến người dân mất nhà, mất cội nguồn, mất cộng đồng sống đã gắn bó hàng trăm năm. Một Thủ đô văn minh không thể phát triển bằng cách đẩy chính người dân của mình vào cảnh bất định. Tôi kiên quyết phản đối lấy đất ở thôn Ngọc Giang làm đất đối ứng. Ý KIẾN 4 – XÓT XA CHO NGƯỜI DÂN ĐÃ HY SINH QUÁ NHIỀU Người dân thôn Ngọc Giang chúng tôi đã hy sinh quá nhiều cho quá trình phát triển đô thị của Thủ đô. Bao năm qua, đất nông nghiệp dần bị thu hồi cho các dự án. Người dân chấp nhận vì lợi ích chung. Nhưng giờ đây, nếu tiếp tục lấy luôn cả đất ở của dân để làm đất đối ứng thì thật sự quá sức chịu đựng. Trong đơn kiến nghị của người cao tuổi thôn Ngọc Giang, người dân đã nói rất đúng: sau nhiều lần giao đất phục vụ phát triển, giờ thứ còn lại lớn nhất chính là ngôi làng – nơi gắn bó nhiều thế hệ, nơi lưu giữ cội nguồn tinh thần của cả cộng đồng. Nếu lấy nốt phần đất ở này thì người dân sẽ còn lại gì? Nhiều gia đình ở đây dành dụm cả đời mới xây được căn nhà tử tế. Có người vừa vay mượn sửa nhà vì tin vào quy hoạch được giữ lại dân cư hiện hữu. Có người cả đời chỉ mong để lại cho con cháu một mái nhà ổn định. Giờ tất cả lại bị phủ bóng bởi hai chữ “đối ứng”. Tôi thấy đau xót khi nghĩ đến cảnh người già phải rời nơi thờ cúng tổ tiên, trẻ con mất môi trường sống quen thuộc, các mối quan hệ họ hàng làng xóm bị xé lẻ. Những tổn thất ấy không thể đo bằng tiền đền bù. Trong khi đó, chính văn bản của UBND xã Vĩnh Thanh cũng cho thấy phương án tái định cư hiện còn nhiều bất cập, chưa khả thi và chưa cân đối được nhu cầu tái định cư cho người dân. Vậy tại sao vẫn vội vàng tính chuyện lấy đất của dân? Tôi tha thiết đề nghị các cấp lãnh đạo nhìn người dân như những con người thực sự, chứ không phải những ô đất trên bản đồ quy hoạch. Xin hãy giữ lại Ngọc Giang. Ý KIẾN 5 – QUYẾT LIỆT PHẢN ĐỐI TIỀN LỆ LẤY ĐẤT Ở CỦA DÂN ĐỂ ĐỐI ỨNG Điều khiến tôi lo ngại nhất không chỉ là câu chuyện của riêng thôn Ngọc Giang, mà là tiền lệ rất nguy hiểm nếu đất ở ổn định của người dân bị đem làm quỹ đất đối ứng cho doanh nghiệp. Nếu hôm nay Ngọc Giang bị xóa để đổi lấy đất phát triển đô thị, ngày mai sẽ còn bao nhiêu làng xóm khác rơi vào tình cảnh tương tự? Trong đơn kiến nghị của người dân đã nêu rất rõ: việc sử dụng đất thổ cư, nơi ở ổn định của người dân làm đất đối ứng có thể tạo ra tiền đề không phù hợp cho các nhà đầu tư về sau, khiến người dân mất niềm tin vào sự ổn định pháp lý nơi ở của mình. Đây là điều cực kỳ đáng suy nghĩ. Bởi người dân bỏ cả đời tích góp xây nhà, đóng thuế, chấp hành pháp luật, được cấp giấy tờ hợp pháp. Nhưng rồi một ngày lại có nguy cơ bị lấy đất để đổi cho các dự án thương mại thì ai còn dám yên tâm an cư? Đáng nói hơn, thôn Ngọc Giang đã được xác định là khu dân cư hiện hữu tồn tại ổn định. Người dân nhiều năm qua tin tưởng vào định hướng quy hoạch nên tiếp tục đầu tư xây dựng nhà cửa, nâng cao đời sống. Nếu giờ “xóa trắng”, đó không chỉ là lãng phí tài sản xã hội mà còn là cú sốc niềm tin rất lớn đối với người dân. Một chính sách phát triển đúng đắn phải bảo vệ quyền an cư của người dân trước tiên. Không thể để người dân sống trong tâm lý rằng đất ở của mình có thể bị biến thành “quỹ đất thanh toán” bất cứ lúc nào. Tôi phản đối mạnh mẽ việc lấy đất ở thôn Ngọc Giang làm đất đối ứng. Ý KIẾN 6 – LO NGẠI DỰ ÁN KHỔNG LỒ NHƯNG RỦI RO ĐỔ LÊN ĐẦU DÂN Tôi rất lo ngại trước quy mô khổng lồ của Dự án Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng và càng lo hơn khi phần rủi ro lớn nhất dường như đang bị đẩy về phía người dân. Theo các tài liệu kiến nghị, tổng mức đầu tư dự án lên tới hàng trăm nghìn tỷ đồng – thuộc nhóm dự án lớn nhất từng được đề xuất. Trong khi đó, chính người dân đặt câu hỏi về năng lực tài chính, nguy cơ “dự án treo” và sự phụ thuộc quá lớn vào quỹ đất đối ứng. Nếu dự án kéo dài nhiều năm, đình trệ hoặc thay đổi, người chịu hậu quả đầu tiên sẽ là dân. Khi đất đã nằm trong vùng quy hoạch, người dân không dám xây dựng, không dám đầu tư, không dám sửa chữa nhà cửa. Cuộc sống bị treo lơ lửng trong bất định. Đó là điều đang xảy ra ở rất nhiều nơi và giờ người dân Ngọc Giang đang sống trong nỗi lo ấy mỗi ngày. Tôi thấy bất công khi những người dân bình thường phải gánh rủi ro cho một dự án quá lớn mà bản thân họ không được tham gia quyết định. Điều đáng nói là chính UBND xã Vĩnh Thanh cũng cho biết hiện nay đã xuất hiện rất nhiều phản ánh của người dân trên hệ thống iHanoi đề nghị không “xóa trắng” khu dân cư hiện hữu. Điều đó cho thấy sự lo lắng của người dân là hoàn toàn có thật. Một dự án lớn càng cần phải thận trọng. Không thể vì áp lực quỹ đất mà biến nơi ở của hàng nghìn người thành đất thanh toán cho nhà đầu tư. Tôi đề nghị Thành phố Hà Nội bác bỏ phương án lấy đất ở của dân thôn Ngọc Giang làm đất đối ứng. Ý KIẾN 7 – ĐAU ĐỚN KHI QUÊ HƯƠNG BỊ ĐEM RA “ĐỐI ỨNG” Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày quê hương mình lại bị gọi bằng một cụm từ lạnh lẽo đến vậy: “quỹ đất đối ứng”. Nghe đến hai chữ ấy, người dân chúng tôi cảm thấy đau như chính ngôi nhà của mình đang bị mang ra trao đổi. Ngọc Giang không phải món hàng để đem thanh toán cho bất kỳ ai. Đó là nơi cha mẹ chúng tôi sinh ra. Là nơi có bàn thờ tổ tiên. Là nơi có mồ mả ông bà. Là nơi mỗi con đường, mỗi gốc cây đều gắn với ký ức của biết bao thế hệ. Vậy mà giờ đây, chỉ bằng vài nét vẽ trên giấy, cả một ngôi làng có thể bị tính toán để trở thành đất đối ứng cho các khu đô thị thương mại. Tôi thấy điều đó quá đau lòng. Theo chính hồ sơ và ý kiến của UBND xã Vĩnh Thanh, khu vực dự kiến làm quỹ đất thanh toán đối ứng chủ yếu là các khu dân cư hiện hữu đã cư trú ổn định lâu đời, gắn với sinh kế, quan hệ cộng đồng và nhiều di tích lịch sử – văn hóa. Nghĩa là cơ quan địa phương hiểu rất rõ đây không phải đất trống. Vậy tại sao vẫn muốn lấy? Có ai thử đặt mình vào hoàn cảnh người dân chúng tôi không? Một đời tích cóp xây căn nhà. Một đời gìn giữ nếp làng. Một đời sống yên ổn trên mảnh đất hợp pháp của mình. Để rồi đến cuối cùng lại thấp thỏm lo bị đẩy đi chỉ vì quê hương mình nằm trong bài toán “đối ứng”. Chúng tôi không chống đối Nhà nước. Chúng tôi chỉ đang cố giữ lấy mái nhà cuối cùng của mình. Đừng biến những người dân lương thiện thành kẻ tha hương ngay trên chính quê hương họ. ::: Ý KIẾN 8 – PHẪN UẤT VÌ NGƯỜI DÂN CHƯA ĐƯỢC HỎI Ý KIẾN THỰC CHẤT Điều khiến tôi uất nghẹn nhất là số phận của hàng nghìn con người đang bị bàn tới mà chính người dân lại không được biết đầy đủ thông tin và chưa từng được đối thoại thực chất. Người dân chỉ nghe tin đồn. Người dân chỉ nhìn thấy những tài liệu lan truyền. Người dân chỉ biết quê hương mình có nguy cơ bị “xóa trắng”. Còn phương án cụ thể thế nào? Ranh giới ra sao? Tái định cư ở đâu? Sinh kế sau này thế nào? Không ai trả lời rõ ràng. Trong khi đó, chính UBND xã Vĩnh Thanh cũng đã báo cáo rằng người dân liên tục phản ánh trên iHanoi, đề nghị Thành phố không chấp thuận phương án xóa bỏ khu dân cư hiện hữu. Điều đó cho thấy mức độ bất an trong dân đang rất lớn. Tôi không hiểu tại sao một dự án được nói là “vì dân” nhưng dân lại là người cuối cùng được biết và được lắng nghe. Nếu thực sự vì lợi ích công cộng thì tại sao không công khai minh bạch mọi phương án? Nếu thực sự đúng đắn thì tại sao người dân lại sợ hãi đến vậy? Người dân chúng tôi không vô lý. Chúng tôi chỉ cần được đối xử công bằng. Không ai có quyền quyết định xóa bỏ một cộng đồng dân cư hàng trăm năm tuổi chỉ bằng các cuộc họp kín và những bản quy hoạch xa lạ với đời sống của dân. Tôi đề nghị Thành phố phải dừng mọi phương án lấy đất ở thôn Ngọc Giang làm đất đối ứng cho đến khi có đối thoại công khai, minh bạch và có sự đồng thuận thực sự của người dân. Ý KIẾN 9 – KỊCH LIỆT PHẢN ĐỐI VIỆC ĐẨY NGƯỜI DÂN VÀO CẢNH “MẤT HẾT” Người dân Ngọc Giang giờ gần như không còn gì ngoài ngôi làng này. Đất nông nghiệp đã bị thu hồi nhiều năm qua cho các dự án phát triển. Tư liệu sản xuất mất dần. Sinh kế bị thu hẹp. Và giờ, nếu tiếp tục lấy luôn đất ở để làm quỹ đất đối ứng thì khác nào đẩy người dân vào cảnh mất hết? Trong đơn kiến nghị khẩn cấp của người dân, có một câu khiến tôi thực sự ám ảnh: “Hơn 20ha với các ông có thể nhỏ, nhưng với hơn 400 hộ dân chúng tôi đó là nơi trú ngụ lúc mưa lúc nắng, là nơi thờ cúng tổ tiên, là nơi dưỡng dục con cái.” Đúng vậy. Với nhà đầu tư, đó có thể chỉ là quỹ đất. Nhưng với người dân, đó là cả cuộc đời. Tôi thấy đau đớn khi nghĩ đến cảnh một ngày nào đó: Đình làng biến mất. Chùa làng bị bao quanh bởi bê tông. Con cháu phải tha hương. Người già chết đi trong nhớ quê. Đó không còn là phát triển. Đó là sự triệt tiêu một cộng đồng sống. Đáng nói hơn, chính các tài liệu cũng cho thấy khu dân cư Ngọc Giang không phải điểm nghẽn quyết định của dự án. Vậy thì tại sao người dân vẫn phải hy sinh? Tôi phản đối kịch liệt việc lấy đất ở thôn Ngọc Giang làm đất đối ứng. Không thể lấy nhà của người dân để đổi lấy lợi ích thương mại. Ý KIẾN 10 – TIẾNG KÊU CỦA NGƯỜI DÂN MUỐN ĐƯỢC SỐNG YÊN TRÊN ĐẤT CỦA MÌNH Người dân chúng tôi không đòi hỏi điều gì quá đáng. Chúng tôi chỉ muốn được sống yên ổn trên chính mảnh đất hợp pháp của mình. Nhưng suốt những ngày qua, cả làng Ngọc Giang chìm trong không khí nặng nề chưa từng có. Người dân gặp nhau không còn hỏi chuyện làm ăn, mà chỉ hỏi: “Có thật là làng mình sẽ bị xóa không?” Câu hỏi ấy nghe mà đau đến nghẹn lòng. Bởi phía sau nó là nỗi sợ mất nhà. Mất quê. Mất nơi chôn rau cắt rốn. Trong các văn bản kiến nghị, người dân đã nói rất rõ: Ngọc Giang là cộng đồng cư trú hình thành ổn định qua nhiều thế hệ, có đầy đủ thiết chế văn hóa, tín ngưỡng và lịch sử cách mạng. Một nơi như vậy lẽ ra phải được bảo tồn, gìn giữ như một phần ký ức của Hà Nội. Chúng tôi không hiểu tại sao giữa thời điểm cả nước nói nhiều về phát triển bền vững, gìn giữ văn hóa và lấy dân làm gốc thì một ngôi làng như Ngọc Giang lại đứng trước nguy cơ bị biến thành đất đối ứng. Nếu một cộng đồng sống ổn định, có lịch sử, có văn hóa, có pháp lý rõ ràng mà vẫn có thể bị xóa bỏ vì lợi ích thương mại, thì người dân còn biết bấu víu vào đâu để tin vào sự ổn định lâu dài? Tôi mong các cấp lãnh đạo hãy một lần thực sự lắng nghe tiếng kêu của người dân. Chúng tôi không muốn đối đầu. Chúng tôi chỉ muốn giữ lấy quê hương mình.
Cơ quan chức năng trả lời:
Với nội dung phản ánh của Ông/Bà, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thành phố Hà Nội xin phản hồi như sau: Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thành phố Hà Nội ghi nhận ý kiến, kiến nghị của Ông/Bà. Nội dung phản ánh, kiến nghị của Ông/Bà sẽ được tổng hợp để xem xét đưa vào báo cáo tổng hợp ý kiến, kiến nghị của cử tri phục vụ các hội nghị tiếp xúc cử tri của đại biểu Hội đồng nhân dân Thành phố trong thời gian tới theo quy định. Trân trọng cảm ơn Ông/Bà.